bức tường khoảng cách
Có phải
chúng ta nói chung và phụ huynh Việt Nam nói riêng đang bình thường hóa việc dùng
đòn roi để dạy dỗ con cái mình?
Khi nhìn lướt qua 1 vấn đề ta chỉ thấy bề nổi của chúng, ta
nghĩ chẳng qua cũng chỉ là dạy dỗ con, cũng chỉ là vài đòn đánh, thương cho roi
cho vọt, ghét cho ngọt cho bùi, nhưng sự thật liệu có phải vậy?
Tôi tin là ai cũng từng trải qua và đó là 1 phần kí ức tuổi
thơ, tôi cũng vậy, nhưng tôi cảm thấy có gì đó không đúng, liệu những kí ức có phần
hơi đáng sợ kia có thật sự là tốt cho tôi sau này?
Sau mỗi trận đòn, tôi nhận ra lỗi sai, tôi và mẹ trở lại cuộc
sống hằng ngày, đối xử với nhau rất bình thường như chưa có gì xảy ra cho dù trận
đòn ấy vô cùng khủng khiếp với tôi và nó vừa xảy ra ngày hôm qua. Câu chuyện tưởng
chừng như kết thúc có hậu nhưng ta không nhận ra rằng, 1 trận rồi nhiều trận, và
nó chỉ kết thúc ở đoạn “con xin lỗi, con biết lỗi rồi, lần sau con sẽ không như
vậy nữa”, dần dần điều đó sẽ tạo nên bức tường giữa cha mẹ và con cái. KHÔNG CÓ
SỰ THẤU HIỂU CHO NHAU
Ta chỉ biết ta sai và cần phải xin lỗi, ba mẹ chỉ biết ta
sai và ta cần phải xin lỗi. Rõ ràng không có sự thấu hiểu nào ở đây. Nhiều lần tôi
tự hỏi, có thể nào, 1 lần thôi, ba mẹ mình có thể nhẹ nhàng, ngồi xuống phân tích
cho tôi thấy cái lỗi sai ngu ngốc của tôi và đưa ra giải pháp cho tôi, ba mẹ vẫn
sẽ phạt tôi để tôi rút kinh nghiệm nhưng không phải là bằng đòn roi ấy
Có lẽ đó là kiểu mẫu cho phụ huynh Việt Nam? Ba mẹ nói từ
xưa ông bà cũng dạy dỗ ba mẹ rất khắc nghiệt và giờ đây ba mẹ thành người nên ba
mẹ áp dụng công thức này lên con
Vậy nếu không có đòn roi thì con cái sẽ hư hỏng sao?
Có thể câu trả lời sẽ là có đối với 1 vài người. NHƯNG. Những
đứa trẻ, khi chúng sinh ra, chúng là những đứa trẻ, chúng là 1 tờ giấy trắng, chính
vì vậy những nét chữ đầu tiên cha mẹ viết lên chúng sẽ quyết định cách mà chúng
đối xử lại với họ sau này
Bạn có nhận ra rằng, càng nhiều trận đòn, ta càng lì hơn,
ta không còn khóc, ta im lặng và ta nói ra câu “xin lỗi” để làm kết bài cho bài
văn dạy dỗ cả cha mẹ. Dần rồi ta quên mất ta xin lỗi vì điều gì, ta không còn quan
tâm mà chỉ cần biết nếu xin lỗi cha mẹ sẽ ngừng la mắng
Rồi từ đó mọi vấn đề chẳng bao giờ được giải quyết từ bên
trong, mâu thuẫn càng lớn, khoảng cách càng lớn. Nó khó để nhận ra, và đến lúc nhận
ra rồi thì rất khó để hàn gắn. Tôi là 1 ví dụ, khi ngồi viết những dòng này, tôi
nhận ra nói lời yêu thương với cha mẹ thật khó, nhiều lúc mình cũng rất cố gắng
để bày tỏ, muốn cha mẹ thấu hiểu tâm tư mình nhưng bức tường khoảng cách, nó đã
quá dày, nó khiên tôi gượng gạo, e ngại.
Tôi hiểu nối lòng của bậc làm cha mẹ, họ luôn yêu thương con,
tình yêu cha mẹ dành cho ta là vô giá, nhưng họ lại thể hiện tình yêu đó sai cách,
khiến những đứa con non nớt không thể nhìn thấu. Vô tình cha mẹ sẽ để lại những
kí ức không mấy tốt đẹp trong tiềm thức của con, và nó sẽ là nguyên do cho cái BỨC
TƯỜNG KHOẢNG CÁCH ấy
Tôi nhớ tôi từng là 1 cô bé nhí nhảnh, luôn nũng nịu với cha
mẹ, tôi nhớ gia đình tôi từng nói chuyện vui vẻ và cười với nhau rất nhiều. Nhưng
đó chỉ là tôi nhớ. Ba thường thắc mắc tại sao hồi xưa tôi quấn ba như vậy mà bây
giờ đến một câu nói trong lúc ăn cơm cũng không có. Họ không nhận ra, không thể
nhận ra, trừ khi ta nói cho họ biết những gì ta nghĩ, những gì ta cảm nhận được.
Lỗi lớn nhất của tôi là không làm được điều đó, tôi không thể nói ra và cha mẹ không
thể hiểu nên bức tường ấy không được phá vỡ
Giá như tôi có đủ can đảm để nói ra, giá như ba mẹ có thể
thấu hiểu
Giờ tôi còn tận dụng việc được ăn cơm 1 mình khi có thể, không
muốn ngồi cùng cha mẹ, tôi không hiểu tại sao nhưng tiềm thức của tôi ảnh hưởng
lên suy nghĩ và hành động của tôi
Giờ tôi cũng rất sợ phạm lỗi với cha mẹ, tôi sợ lại phải nghe
mẹ tôi quát mắng, la hét, phàn nàn, tôi sợ phải đối diện với họ sau mỗi lần tôi
làm sai. Nên tự trong tôi đã hình thành cái tính nói dối, giấu diếm với họ, ít khi
tôi gặp khó khăn mà nói với cha mẹ, vì tôi biết đi kèm với cách giải quyết sẽ là
những lời phàn nàn, tôi ghét những lời phàn nàn của mẹ, tôi sợ chúng, vậy nên thà
tự giải quyết còn hơn. Vì vậy mà nhiều việc tôi làm ba mẹ không biết.
Gia đình vẫn luôn là chỗ dựa vững chắc nhất đối với con cái,
tôi biết điều đó, tôi cũng tưởng tưởng 1 ngày những điều vô cùng khủng khiếp xảy
ra với tôi, người đầu tiên tôi tìm đến là gia đình mình. Nhưng rồi thật khó để giãi
bày, có thể tôi sẽ phải đau đầu để suy nghĩ xem phải kể như nào để mẹ không chửi
và sau mỗi suy nghĩ như vậy có thể tôi sẽ không kể nữa luôn
Tôi nhìn những đứa bạn của tôi, chúng nó đối xử với ba mẹ
chúng khác xa tôi, cô cùng thoải mái và thân thiết, như những người bạn thân, và
ba mẹ chúng cũng khác xa ba mẹ tôi. Tôi mong ước và khát khao được giống như gia
đình chúng nó, tôi muốn cảm nhận được tình yêu mà ba mẹ dành cho tôi. Bản thân tôi
biết tôi có thể thay đổi được gia đình mình. Tôi có thể đập vỡ BỨC TƯỜNG KHOẢNG
CÁCH nhưng tôi không đủ can đảm, tôi không biết bắt đầu từ đâu và như thế nào.
Rất mong ai đó cho thể cho tôi lời khuyên
Nhận xét
Đăng nhận xét